Dự án “The Sofa Project” do Hội Sinh viên Malmö thực hiện đã nhận được 80 đơn đăng ký thuê chỗ ở ngắn hạn trong năm nay. Con số này cho thấy mức độ nghiêm trọng của tình trạng thiếu hụt nhà ở hiện nay tại Thụy Điển.
Đáng chú ý, 80 ứng viên này phải cạnh tranh để giành được một trong bảy vị trí ít ỏi, từ phòng trống cho đến ghế sofa giường, do các chủ nhà tình nguyện cung cấp. Vì số lượng chủ nhà đăng ký quá thấp, dự án đã phải đóng trang đăng ký sớm để tránh số lượng người tìm chỗ ở vượt quá tầm kiểm soát.
“Họ sẵn sàng đến Malmö và ngủ trên ghế sofa tại nhà một người lạ trước khi có thể tìm được chỗ ở chính thức,” bà Milosavljević chia sẻ với tờ The Local.
Thành phố Malmö gần đây đã bị Liên đoàn Sinh viên Quốc gia Thụy Điển xếp vào danh sách “vùng đỏ” trong báo cáo thường niên về tình trạng nhà ở tại các thành phố đại học. Xếp hạng này đồng nghĩa với việc một sinh viên phải mất hơn một học kỳ mới có thể tìm được chỗ ở phù hợp. Báo cáo cũng chỉ ra rằng có tới 61% sinh viên Thụy Điển đang sống tại các thành phố bị xếp hạng đỏ.
Bà Milosavljević giải thích rằng thực tế tại Malmö, sinh viên có thể phải chờ đợi tới một năm để tìm được nơi ở ưng ý. Thậm chí, một số cá nhân phải đợi đến ba năm, trong thời gian đó họ phải chấp nhận các hợp đồng thuê lại (second-hand contracts), đi làm xa hoặc sống cùng người thân.
Đối với những sinh viên quốc tế mới đến, việc tìm kiếm nhà ở càng trở nên phức tạp hơn do họ chưa có mã số cá nhân (personal number). Thiếu mã số này, họ không thể đăng ký vào hệ thống xếp hàng chờ thuê nhà của Thụy Điển.
“Sinh viên quốc tế dễ bị tổn thương hơn vì họ không có mã số cá nhân để gia nhập hệ thống trước khi đặt chân đến Thụy Điển,” bà Milosavljević nhấn mạnh.
Bản thân bà Milosavljević từng là một sinh viên quốc tế đóng học phí tại Malmö. Dù được ưu tiên sắp xếp chỗ ở, bà cho rằng vấn đề không chỉ nằm ở số lượng căn hộ mà còn ở loại hình nhà ở phù hợp với nhu cầu thực tế.
“Họ cung cấp cho tôi một phòng trong tòa nhà sinh viên, thay vì một căn hộ. Tôi đi cùng chồng, và căn phòng đó không đủ không gian cho cả hai người.”
Theo bà, nhà ở sinh viên cần phải đáp ứng được nhu cầu đa dạng, bao gồm cả những người chuyển đến cùng bạn đời hoặc con cái.
Trong năm qua, Malmö chỉ xây dựng thêm một tòa nhà chung cư sinh viên mới với 94 chỗ ở. Theo bà Milosavljević, con số này là hoàn toàn không đủ. Dù thành phố đang phát triển và nhiều công trình nhà ở đang được triển khai, nhưng vẫn chưa rõ có bao nhiêu dự án sẽ ưu tiên cho đối tượng sinh viên.
Sau đại dịch, sinh viên quay trở lại giảng đường ngày càng đông, kéo theo nhu cầu nhà ở tăng cao trong khi nguồn cung vẫn dậm chân tại chỗ. Hội Sinh viên đã nhận được nhiều phản hồi từ những người không thể chuyển đến Malmö chỉ vì không tìm được nơi cư trú.
Hiện tại, dù đã có các kế hoạch xây dựng thêm nhà ở cho sinh viên quốc tế, nhưng các đề xuất này chủ yếu tập trung vào nhóm sinh viên đến từ Liên minh Châu Âu (EU). Bà Milosavljević cho rằng tất cả sinh viên quốc tế đều cần được ưu tiên vì họ hoàn toàn không có khả năng tiếp cận thị trường nhà ở tự do tại Thụy Điển.
“Tôi tin rằng chính quyền thành phố Malmö và Đại học Malmö cần có các cuộc đàm phán khẩn cấp và bắt đầu xây dựng ngay lập tức. Tình trạng này là cực kỳ cấp bách. Sinh viên sẽ còn tiếp tục chịu khổ nếu điều kiện sống và tình hình bostad [nhà ở] tại Malmö không được cải thiện.”




T 
T 
T 
T 
T 
P 